“Phu quân, ta tới giúp chàng.”
Thê tử Tông Chính Tuyết đúng lúc từ bên cạnh lướt tới, nhẹ nhàng đỡ lấy Long Thiên Tứ. Trên gương mặt già nua của bà lộ ra nụ cười dịu dàng ngọt ngào hệt như thuở mới gặp: “Đồ ngốc, ta lại cứu chàng thêm một lần nữa rồi.”
Hai người không sao khống chế được cơ thể, bị lực xung kích đẩy lùi về phía sau.
Thế nhưng, khóe mắt Long Thiên Tứ như muốn nứt toác, tâm thần gần như sụp đổ, điên cuồng gào thét thất thanh: “Tránh ra mau!!”




